Hương mật tựa khói sương

Tác giả: Điện Tuyến

Thể loại: Tiên giới, HE

Dịch giả: Maroon&DuDu

Nguồn: http://xmydux.wordpress.com/2010/12/25/huong-mat-tua-khoi-suong-intro/

Ebook: http://www.mediafire.com/?td2c7rdm82io18t (các bạn có thể down ebook về đọc theo link này. Ebook này do JR94 làm)

‘Hương mật tựa khói sương’ đã được xuất bản thành sách do nhà xuất bản Văn Việt xuất bản. Ở đây, mình chỉ giới thiệu cho các bạn bản dịch của ss  Maroon&DuDu bởi vì mình đã đọc và rất thích lời văn dịch của ss; nó rất gần gũi, không mất đi phong thái tiên giới của truyện và rất thú vị. Bạn nào thích có thể tìm đọc sách đã xuất bản (không liên quan gì tới bản dịch của ss Maroon&DuDu). ^^=

Giới thiệu

Cửa sổ mở, hoa cũng nở, nhưng vì sao không nhìn thấy người.

Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng không thể yêu người.

Thực sự có kiếp sau ư?

Như vậy, ta nguyện làm…

… một con bướm lãng du.

…một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy.

…một hạt cát bị gió cuốn bay xa.

Năm năm trên ruộng sinh thu thảo
Buổi buổi trong lầu đón tịch dương…

Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua. Biển xanh biến thành nương dâu, nương dâu biến thành biển xanh, mọi vật đổi thay, cuối cùng cũng chẳng có gì mới mẻ. Tình yêu rốt cục là cái gì? Dường như đến muôn đời nó vẫn còn trừu tượng.

Thời kỳ thượng cổ, năm Thiên Nguyên hai mươi vạn, tiết sương giáng.
Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ một hài nhi đã qua đời, trước khi chết có cho con gái mình uống một viên Tuyệt Tình đan, dặn dò thuộc hạ phải giữ bí mật về thân thế của con gái mình và giam giữ cô gái trong vòng một vạn năm trong Thủy Kính. Cô gái ấy tên gọi Cẩm Mịch.

Trích dẫn

– “Cẩm Mịch…”

“Cẩm Mịch.”

“Cẩm Mịch?”

Mực rơi vào nước, từng chấm từng chấm đen đặc không thể hòa tan, luôn luôn có hình bóng lờ mờ của ai đó không xua đi được, luân phiên hiện lên chớp nhoáng như hình ảnh trên chiếc đèn kéo quân, hoàn toàn lạnh lùng kiêu căng, khi thì dở khóc dở cười, khi thì nghiến răng nghiến lợi, khi thì bỏ đi, đau thương xa cách. Cho dù giọng nói đổi khác, nhưng lời độc thoại bất biến từ đầu tới cuối chỉ có hai chữ tục danh “Cẩm Mịch” của ta. Mỗi khi ta muốn nhìn rõ khuôn mặt của người này, thì những hình bóng liền cấp tốc tan biến mất, không thấytung tích…

– hắn ngồi xuống bên cạnh ta, đưa tay vén sợi tóc phủ trước trán ra sau tai giùm ta「©xmydux.wordpress.com」, trong mắt đầy nhu tình, như sóng gợn lăn tăn nói: “Nàng yên tâm, những tiên tử này cho dù có tốt đẹp đến đâu đi nữa cũng không thể lọt vào tim ta. Trời đất bao la, nữ tử dù nhiều, trong lòng ta chỉ có một người đẹp nhất. Húc Phượng đời này chỉ cưới một người.”

– Ta ngồi xổm trước mộ phần cha, khắp trời đom đóm bay lượn. Ta rút trâm gài tóc xuống, mái tóc dài bóng mượt xõa tung, nhặt một nhánh cây nho biến thành một thanh dao nhỏ, ta「©xmydux.wordpress.com」giơ tay chém xuống, cắt gọn một đoạn đuôi tóc, rồi dùng một tờ giấy Trừng Tâm Đường gói lại cẩn thận, gọi một con bướm đêm đến, buộc chặt gói giấy trên lưng nó, thì thầm căn dặn nó nhất định giao đến cho Hỏa thần.

Sợi tóc, sợi tình.

Lúc này, ta không nhìn thấy khuôn mặt của Phượng Hoàng, trước mắt chỉ toàn là tấm lưng to rộng của hắn, đưa lưng lại, không môn mở rộng. Ta 「©xmydux.wordpress.com」nhìn thấy ở chính giữa một chùm thủy quang xuyên qua, ta cười, không ngoài dự đoán, những cuốn sách tình yêu quả thực không lừa gạt ta.

Sợi tóc, sợi tình, đem tặng tóc để gởi tình, duy nguyện lòng chàng tựa lòng ta…

Hắn quả nhiên đã đem tóc của ta đặt vào nơi quan trọng nhất trên người mình, không uổng công ta suốt ba năm qua nhọc lòng mê hoặc hắn. Hóa ra, vị trí nội đan tinh nguyên của hắn không phải giữa trán cũng không phải ngay tim, mà là ở chính giữa lồng ngực!

Ta cúi đầu nhìn thanh đao lá liễu đã cầm trong tay hàng trăm hàng ngàn lần, mỏng như lá, trong tựa băng, hai cạnh đều là lưỡi bén, cứng rắn sắc nhọn.

Trong khoảnh khắc, nó đã cắm phập vào giữa lưng Hỏa thần.

Không chút do dự thẳng người lên, ta đặt hết sức lực trên người lên lưỡi dao trong tay, cho đến khi lưỡi dao hoàn toàn lún sâu vào tấm lưng không một chút phòng bị kia.

Ta tận mắt nhìn nó cắm sâu xuống tận cán, không gặp phải chút trở ngại nào… Tận mắt nhìn nó xuyên qua bó tóc đặt giữa lồng ngực kia từng tấc từng tấc một, xuyên ra trước ngực…

Trên lưỡi dao bén ngót, một giọt máu đỏ tươi từ từ chảy xuống, rơi xuống sàn mây trong như gương, nở thành một đóa hoa nho nhỏ, đỏ rực chói lòa.

Xung quanh thật tĩnh lặng, tĩnh đến mức ta có thể nghe thấy âm thanh của đóa hoa đang nở.

Hắn dựa vào trước ngực ta chầm chậm quay người lại, chóp mũi chạm vào chóp mũi, gần đến mức không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ có thể nhìn thấy đôi con ngươi đen nháy ngập tràn kinh ngạc, bên trong toàn là ảnh phản chiếu đôi mắt ta, phản chiếu sự phản bội thản nhiên trong mắt ta.

Hắn hỏi ta: “Vì sao… ?”

Ta nói: “Ngươi biết mà.”

Hắn hỏi ta: “Nàng có từng yêu ta… ?”

Ta nói: “Chưa bao giờ.”

Lúc chúng ta nói chuyện, rất gần, gần đến mức khi mở miệng nói chuyện hai đôi môi khe khẽ chạm vào nhau… nó làm ta nhớ lại buổi chiều ngày hôm đó, rất nhiều buổi chiều, mây rất mỏng, gió rất trong…

“Yêu, là cái gì?” Ta thì thào trong hoang mang.

Nhưng mà, hắn lại không trả lời.

Chất lỏng ấm nóng đã ướt đẫm đôi tay ta, lọt qua kẽ tay ta nhỏ vào hỉ phục đỏ chót thêu hoa xinh đẹp, trên chiếc áo rực rỡ ướt đẫm nở ra từng đóa từng đóa hoa đỏ thẫm.

Đôi mắt phượng dài kia yên bình khép lại, như một hài tử ngủ say. Ta mở mắt trừng trừng nhìn hình bóng hắn càng ngày càng trở nên trong suốt, càng ngày càng loãng ra, 「©xmydux.wordpress.com」từng chút từng chút tiêu tan thành mây khói… cuối cùng, hóa thành một nắm lửa trong mờ, trong khoảnh khắc, vạn vật sau lưng ta đều bị thiêu hủy. Nhưng mà ta, với Hộ An Phượng Linh gài trên tóc, không mảy may tổn hại gì…

“Cẩm Mịch, lòng ta nàng hiểu mà. Cho dù nàng giận ta, cho dù nàng oán ta, ta cũng kiên quyết không để nàng kết hôn với Dạ thần!”

“Xuống địa ngục thì đã sao? Trong trời đất này, có thứ gì mà Húc Phượng ta e ngại?”

“Cẩm Mịch, ta nghĩ, rồi có một ngày ta sẽ giết nàng.”

“Giấy Tuyên Thành này nàng nói tặng ta có còn tính không?”

“Nàng đó… Vô tâm vô phế…”

“Nàng yên tâm, những tiên tử này cho dù có tốt đến đâu cũng không chen vào được trái tim ta.”

“Thiên địa bao la, nữ tử cũng nhiều, nhưng trong lòng ta duy chỉ có một người đẹp nhất.”

“Húc Phượng cuộc đời này chỉ cưới một người.”

– “Hỏa thần đâu? Ngươi nói ta ngủ đã nửa năm? Vì sao Hỏa thần không đến thăm ta?”

– Đúng vậy, hắn đã chết rồi! Là chính tay ta đã đâm cây đao của mình vào tinh nguyên của hắn! Là chính tay ta đã giết chết hắn! Là tận mắt ta nhìn thấy hắn hồn phi phách tán!

Ta giơ hai bàn tay lên, lồng ngực đau đớn như bị ai xẻo từng miếng thịt. Ta cuộn tròn người vào góc giường, đau đớn đến mức không thể đứng dậy, thoáng chốc tâm can tỳ phế đều giống như bị ai đục khoét, rõ ràng sống động, máu tươi đầm đìa ghê rợn đang lan tràn trên mặt đất. Ta siết chặt cổ tay, dùng toàn bộ sức mạnh mình có, không tin nổi vì sao thứ bị cắt xẻo không phải là hai bàn tay này?

đau đớn đến mức các ngón chân đều co rút lại, hoảng sợ lúng túng nhìn nàng, “Mau! Trái tim ta rớt mất tiêu rồi! Ta làm mất nó rồi! Ngươi mau tìm giúp ta! Mau lên! Nhất định chỉ ở trong phòng này, nhất định phải tìm được! Ta không thể không có nó! Đau quá, đau chết mất…” Ta ôm chặt lồng ngực trống rỗng co rúm người lại.

“Húc Phượng”

Cuối cùng, cây đàn nọ, đã đứt dây; còn người kia, đã đi rồi.

– “Cẩm Mịch…”

“Sao nàng lại ngu ngốc như thế… Quá ngu ngốc… Ta tưởng rằng ta đã rất ngốc… Thật không ngờ, nàng lại còn ngốc hơn ta!”

“Vì sao nàng ngốc như vậy chứ? Ta dạy dỗ nàng suốt một trăm năm, sao cái gì không học, lại chỉ học được mỗi cái ngu ngốc này? Đồ xoàng xĩnh!”

“Một mình ta ngu ngốc được rồi, vì sao nàng cũng ngu như vậy? … nàng biết… ta không nỡ…”

“Ngay từ đầu, ta đã biết nàng là người cứu ta… con thỏ đó, lần đầu tiên ta nhìn thấy, liếc mắt liền biết đó là nàng, nhưng mà, ta chỉ xem như không biết… Bởi vì ta biết gặp lại chính là giết chóc, thế nhưng ta không xuống tay được. Mặc dù nàng lừa gạt ta, giết ta, mặc dù mỗi thời mỗi khắc ta đều nhắc nhở bản thân phải hận nàng, phải tự tay giết chết nàng, thế nhưng chỉ cần đối diện với nàng, cho dù phòng ngự hay tính toán tốt đến thế nào đi nữa cũng đều thất bại, không thể nhấc nổi tay. Ta không những không hạ thủ, mà còn thường âm thầm chờ mong được gặp nàng, như kẻ bị trúng độc, ngay cả bản thân ta cũng xem thường chính mình…

“Đêm đó, ta không hề say… ta chỉ xem mình như kẻ say, ôm nàng, ôm chặt lấy nàng, cũng chỉ có nàng khiến ta say thực sự. Ta thầm thỏa mãn, chỉ mong thiên hoang địa lão. Như thể bất cứ ân oán gì cũng đều là phù vân, suy nghĩ như vậy làm ta hoảng hốt, khiến ta thống hận bản thân, thống hận bản thân chỉ vì nàng mà mềm lòng đến cả tính mạng lẫn tôn nghiêm đều vứt bỏ.

“Ta cố ý gọi tên Tuệ Hòa, chỉ vì muốn nhắc nhở bản thân không được để cho nàng mê hoặc. Thế nhưng, khi nhìn thấy vẻ cô đơn suy sụp của nàng, thấy nàng rời đi bước chân vô định, lòng ta đau lắm, ngay cả hô hấp mà cũng nhói đau, ta hận không thể đuổi theo để nói với nàng rằng, không phải như nàng nghĩ.

“Hôm đó, nàng một mình đến U Minh, không ngờ nàng lại nói nàng yêu ta. Trong khoảnh khắc, tim ta như ngừng đập, tuy rằng ngay một sợi tóc trên đầu cũng biết đây là lời nói dối, thế nhưng ta lại tin, tin không cưỡng lại được như một kẻ uống rượu độc để giải khát. Miệng ta tuy nói lời châm chọc. Nhưng tận đáy lòng lại trở nên ấm áp chỉ vì một câu nói này của nàng.

“Ta buộc bản thân nói những lời tàn nhẫn với nàng, ta nói với nàng: ‘Nếu nàng còn nói yêu ta một lần nữa, ta liền lập tức giết nàng. Nói một lần, giết một lần! ’ nhưng thực ra ta biết, chỉ cần nàng lặp lại một lần nữa, ta sẽ bỏ qua tất cả, không để ý thứ gì nữa, 「©xmydux.wordpress.com」sẽ không từ thủ đoạn buộc chặt nàng bên người, thù hận dù có thâm sâu hơn chăng nữa cũng sẽ cho nó trôi vào dĩ vãng… Thế nhưng, nàng đi rồi… sao nàng lại có thể ra đi như thế?”

“Thấy nàng hóa thành một đóa hoa sương bốc hơi đi mất… Ta nghĩ mình đã chết. Đã từng bị nàng một đao xuyên tim cũng không đau đớn đến như vậy… Thế nhưng, ta lại không chết… Vì sao lần nào nàng cũng đều nhẫn tâm như thế?”

Vì sao Đường Việt là cò trắng